Trà Vinh_ Quê hương Tôi

82880-a6-197

Trà Vinh_ Quê hương Tôi

Biển Ba Động nước xanh cát trắng
Ao Bà Om thắng cảnh miền Tây
Xin mời Du khách về đây…
Viếng qua mới biết nơi nầy thần tiên

Từ ngày còn bé xíu, Tôi đã thấm vào lòng bốn câu thơ trên.
Cũng chẳng biết Tác giả là ai.
Và mặc nhiên bốn câu thơ ấy trở thành tài sản chung và niềm tự hào của dân Trà vinh. Để rồi nếu có ai đó xa quê thì trong lòng sẽ cứ day dứt nhớ thương khắc khoải.

Thuộc khu vực hạ lưu sông Mê Kông. Trà Vinh như một bán đảo nằm kẹp giữa hai dòng: sông Tiền và sông Hậu.
– Phía Bắc giáp tỉnh Bến Tre và Vĩnh Long.
– Phía Tây và Tây Nam giáp Sóc Trăng.
– Phía Đông giáp biển Đông có bờ biển dài khoảng 65km với khu du lịch Biển Ba Động trời nước mênh mông lồng lộng gió.

Trà vinh,
Một tỉnh nhỏ với những hàng cây cao rợp bóng.
Những tán Sao, tán Dầu như xoè ra che kín cả không gian.
Trên những nẻo đi_về mát rười rượi, mỗi khi thong thả lang thang đây đó, ta mới cảm nhận được hết làn gió trong lành, màu xanh mướt mắt của những tàng lá sum suê. Để chợt thấy mình như được ủ ấm trong sự bình yên giữa hàng hàng cổ thụ cao ngất ngưởng đang đứng trầm tư dọc dài trên phố, ngoan ngoãn an lành trong vòng tay của mẹ hiền độ lượng, bao dung.

Trà Vinh có khoảng 30 con đường lớn nhỏ. Nhiều nơi đan xen như những ô cờ.
Đặc biệt là những con đường chạy song song nhau, tất cả đều cùng đỗ về điểm đến là Chợ trà Vinh – trung tâm của Tỉnh lỵ.

À !
Còn một con đường rất ư là thơ mộng : Con đường Học trò – Đường Hàng Me đấy.

Tất cả các Trường học ở Trà vinh gần như quây quần chung quanh con đường nầy.
Mỗi giờ tan trường, con đường như sáng lên, trắng xóa những…áo dài.
Những tà áo tung bay trong gió như từng đàn bướm trắng lao xao rồi toả ra khắp mọi nẻo đường Tỉnh lỵ.
Những gốc Me già, thân to hàng mấy vòng tay ôm, hiên ngang, sừng sững…như thách thức thời gian, thách thức cả nắng mưa và giông tố.
Dễ thường những cây Me ấy đã có tuổi thọ trên trăm năm, cứ mãi đứng yên lặng hai bên đường như sẵn sàng “Chào đón khách Tham quan “.
Và rồi mỗi độ Thu sang, những chiếc lá Me vàng lả tả rơi đầy trên từng lối đi_về, khiến ai có chút hồn thơ thật khó dằn lòng trước khung cảnh lãng mạn, trữ tình như thế.
Thu đấy ư ?
Hay mùa Trà Vinh chín mùi trong nỗi nhớ thương lan tỏa.

Trà vinh_Quê hương Tôi

Đường Hàng Me
Ngày xưa em đến lớp
Giờ tan trường bóng mát rợp đường đi 
Lá xoay xoay như muốn nói điều gì
Rơi trên tóc – trên đôi tà áo trắng.

Đường Hàng Me
Dường như xa xôi lắm
Nhưng rất gần trong từng bước em qua 
Ngỡ là xa nhưng ở mãi trong ta
Trà vinh đó – chan hòa trong trí nhớ.

Trà vinh ơi !
Luôn gần như hơi thở  
Dẫu thế nào
Tôi vẫn nhớ Trà vinh.

Trà vinh_Quê Tôi
Nên thơ như thế 
Thân thương như thế
Có một giai thoại rất vui, mà dân Trà vinh luôn truyền miệng cho nhau trong những buổi trà dư, tửu hậu…

Trà Vinh đi dễ khó về
Trai đi có vợ, gái về có con

Tú_Yên

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Trang VĂN Tú_Yên và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s