Cụ Sói và Cô Ngốc

Buồn buồn viết đại mà chơi
Có ai cảm thấy thích cười thì xem.



Cụ Sói_Cây Đa

Gốc Đa có Cụ Sói già
Đã tám mươi tuổi vậy mà ham chơi
Thẩn thơ – thơ thẩn…xa xôi
Chỉ mong nhặt được sao rơi bên đường.

Mộng mơ kết bạn bốn phương
Cho nên bán đất
Mua vườn…trồng Đa.
Sói ơi !
Ơi Cụ Sói già 
Đã tám mươi tuổi vậy mà ham vui.

Đêm ngày Cụ Sói lui cui…
Nhặt lá đa rụng
Xếp đôi
Xếp hàng
Chờ ngày Hằng Nga bước sang
Bao nhiêu chiếc lá thương nàng bấy nhiêu.

Tưởng rằng Nga sẽ liêu xiêu
Ai dè Hằng nói “Tui yêu Cuội rồi” 
Thế là cụ Sói tiêu đời
Bao nhiêu ước vọng trao người đi toong.

Có người thấy vậy nói ngông
Ai biểu Cóc lại đèo bòng Hằng Nga
Đêm khuya ngóng cổ tru la
Làm cho nhân thế hóa ra nhập nhằng.

Cụ Sói nghe nói nhăn răng
Gầm gừ…
Hầm hứ: Tao ăn thịt mầy
(Sói già gian ác – là đây)
Làm cho Ngốc phải đứng ngây ra nhìn
Cụ Sói giận dữ thật kinh
Sợ quá !
Nhúc nhích, chắc mình…đi toi
Chồn Mướp tức tưởi : Hỡi ơi !
Sơn Ca khóc nói : đừng – thôi, thôi – đừng…
Gốc Đa là mái nhà chung
Sao lại xâu xé lung tung thế nầy ?

Cụ Sói bứt đầu gãi tai
Tao dọa cho sợ: chứ ai làm gì
Cô Ngốc khúc khích – cười khì
Sói già gian ác: làm gì được ai.

Nói xong vội bỏ chạy ngay
Bởi vì biết Sói: nhảy dài lắm cơ
Ngốc chết
Chẳng ai làm thơ
Phá cho Cụ Sói lơ ngơ tháng ngày….

Một hôm Cụ Sói thở dài
Gốc Đa sao chẳng có ai vậy trời ?
Nga ơi !
Nga hãy sang chơi
Sao nở bỏ Sói cả đời bơ vơ.

Chờ ai – chờ đến bao giờ
Chờ ai ?
Lòng Sói thẩn thờ thế kia
Đêm nhìn lấp lánh sao khuya
Sói buồn, thơ thẩn đi_dìa – mình ên.

Trăng cao mãi cứ mông mênh
Không gian im ắng
Bồng bềnh mây trôi
Cụ Sói thút thít…xa xôi
Hằng ơi !
Đừng mãi bỏ tôi một mình.

Kêu hoài: sao cứ làm thinh
Ác chi ác thế !
Bực mình rồi nghe.

He he…
Cụ Sói…khóc nhè…

Tên chi ?

Tự dưng, đùng cái – mọc ra…
Một ông quái quái gọi là Sở Khanh
Mắt thì màu đỏ vòng quanh
Màu đen ở giữa
Màu xanh chen cùng…

Tóc dài
Râu mọc tùm lum
Đôi mắt một mí – lạnh lùng thấy ghê
Suốt ngày cười hả cười hê
Tay chân khệnh khạng
quê quê…thế nào.

Sở Khanh ?
Chẳng biết là sao
(Tên chi thấy muốn té nhào vậy thôi)
Ổng nhìn – là khiếp lắm rồi
Ổng hét một tiếng
Trời ôi – lùng bùng…

Tên chi ?
Tên lạ, tên lùng
Chắc muốn cho gốc Đa vùng nầy bay.

Cụ Sói già

Có Cụ Sói già khóc ỉ ôi
Đã tám mươi tuổi
Chắc ế rồi
Vẩn vơ con nước ròng lại lớn
Than rằng: Sao mãi vẫn đơn côi.

Tại Cụ Sói già chẳng mộng mơ
Cứ nhe nanh – nên mất hồn thơ
Làm bao nhiêu người sợ khiếp vía
Chạy trốn hết trơn – Sói chẳng ngờ…

Ơi nầy !
Cụ Sói già ơi !
Cứ nhe nanh mãi
Ngốc tôi hết hồn.
………

Hôm nay buồn lắm đó nha
Cho nên lôi Cụ Sói già – chọc chơi.
Viết là…để viết thế thôi
Viết là viết
…để Ngốc tôi – đở buồn.

Cụ Sói

Cụ Sói là Cụ Sói…già
Được phong Đệ nhất Danh cà (ca) Chai-en
Ông ơi – xin chút làm quen…
Lấy hên Ca sĩ Dế-mèn rừng xanh.

Cụ Sói là Cụ Sói…anh
Suốt ngày luôn cứ loanh quanh – khề khà
Xây Thành phố ảo thai-hoa
“Cho em xin một Click mà – ngay đây…

Cụ Sói là Cụ Sói…say
Uống rượu cho lắm – lăn quay ra giường
Cho xin đi hỡi ông tường (tướng)
Coi chừng mẹ đánh làm gương cả nhà.

Cụ Sói là Cụ Sói…ca
Hét hay
Hay hét
Đúng là Chai-en
Ơ nầy !
Ca sĩ Dế-mèn
Vang lừng danh tiếng khắp miền Cây Đa.

Cụ Sói là Cụ Sói…già
Sói ơi là Sói
Danh ca Dế-mèn.

Động lòng Trời

Bắc thang để tỏ lòng thành
Cho Trời cảm động không đành từ chôi (chối)
Ai ngờ Ông cũng nói: thôi…
Cứ bắt Ngốc phải làm người trần gian.

Ghét Ông.
Ngốc gỡ cái thang
Cho Ông phải mãi lang thang trên trời
Trời buồn cho rét ghê người
Và đày Cụ Sói một đời cô đơn.

Sói ta nào dám giận hờn
Chỉ thầm than thở: cô đơn – thì đành…
Một mình ở giữa rừng xanh
Buồn tình nên chạy loanh quanh sườn đồi.

Gật gù – Sói táp phải Ruồi
Nên Ruồi rốt lại tiêu đời vì Soi (Sói)
Ruồi rằng: “Sói, bạn của tôi
Vậy mà Sói nở ăn tôi cho đành”.

Cuộc đời vốn dĩ mong manh
Ai bảo Ruồi cứ tin anh Sói già
“Bạn thì chỉ bạn thôi mà
Cụ Sói đói quá – chẳng tha bao giờ”

Anh Ruồi giờ mới ngẩn ngơ
Thì ra là thế  
Chẳng ngờ…
Sói ơi !

Trời cười: “Tao thử mà chơi
Bày ra lắm chuyện xem đời ra sao” 
Sói_Ruồi là bạn của nhau
Ruồi bu miệng Sói
Lẽ nào lại tha ?

Nhưng thôi
Cùng một gốc Đa
Tao thì: Hô biến – cả nhà đoàn viên
Nhưng riêng ước muốn Ngốc em
Nên cho thoát khỏi lụy phiền nhân gian
Nay thành: Mây_Gió lang thang
Ngân nga tiếng vọng thơ vang lưng trời

“Chào nghen.
Cụ Sói tôi ơi !
Chúc Sói ở lại cả đời bình yên”

Đầu Xuân
Ngốc vẽ huyên thiên
Bày ra câu chuyện của miền…Bồng lai
Ngẫm ra chắc cũng được vài
tiếng cười sãng khoái cho ngày đầu Xuân.

Cụ Sói bây giờ…?

Cụ Sói không thích ở hang
Bây giờ chỉ muốn lang thang Thính phòng
Piano rồi lại Violon
Tính làm…Nhạc sĩ_Nhạc công đây mà.

Tự xưng Đệ nhất Danh ca
Ai dè bị…rượt
Dọt ra bìa rừng
Buồn tình chạy nhảy lung tung
Táp nhằm Cánh Cụt lạc vùng đồi hoang.

Hết hồn !
Cụt chạy sảng quàng
Ngờ đâu đụng phải anh chàng Ruồi xanh
Ba người rượt đuổi loanh quanh
Người nào cũng muốn trở thành Quán quân.

Cánh Cụt thì sợ Sói ăn
Ruồi thì đợi để hưởng phần…dư dư
Sói bắt chẳng được – gầm gừ…
“Cụt ơi cố chạy – chẳng từ bỏ đâu”

Sói ta đói bụng đã lâu
Bực mình Ruồi cứ theo bâu miệng mình
Cụt cố chạy.
Ruồi làm thinh.
Chỉ có Cụ Sói nổi đình đám lên
Hét la
La hét – mình ên
Thịt Cụt chẳng được
…buồn tênh – thở dài.

Cụt chạy
Sói rượt
Ruồi bay
Cây Đa tan nát vì tay – Sói già.

Cụ Sói bây giờ…

Cụ Sói – Đệ nhất Danh ca
Đưa link kêu Ngốc: có mà vào xem
Nghe ông Ca sĩ dế mèn…
Trổ tài để cố bon chen rừng đào

Chaien hát vậy đó sao ?
Giống y như tiếng mưa gào…nửa đêm
Hết hồn !
Muốn rớt cả tim
Tưởng đâu bão tới làm nghiêng mái nhà.

Mộng thành Đệ nhất Danh ca
Hình như Cụ Sói nhà ta mơ màng
Số thì là số…ở hang
Vậy mà cứ mộng lang thang – Thính phòng.

Chụp hình: Xanh – đỏ – tím – hồng
Rồi ra cũng chỉ lòng vòng – mình ên.

Sói ơi !
Đừng có bồng bềnh
Sói ơi !
Đừng có lênh đênh…giữa trời.

Tú_Yên
(10-2007)

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Giảm Stress bằng thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.