Thơ_Đời

d90b5-anhst14
  

Thơ_Đời

Gió vu vơ
đưa Mây đến bến chờ
Mong đời đẹp nên đan vần thơ mộng.
 
Trời cao rộng
Trùng dương dâng sóng
Chân trời xa tím ngắt sắc hoàng hôn.


Chiều bâng khuâng
Bạc đầu_sóng...dập dồn
Hôn bờ cát đang thả hồn cuối nẻo.
 
Trăng vắt vẻo
Trên trời cao - vắt vẻo...
 
Một mùa thơ
êm ái - một mùa thơ
 
Dịu dàng_đêm
cho Ta dệt niềm mơ
Đem khắc khoải tình cờ...
ươm nên mộng
 
Gió vi vút
Và trời cao lồng lộng
Mang thơ_đời 
trải rộng đến muôn phương.
 
Tú_Yên
(06-05-2010)



Góc yêu thương 

Góc yêu thương 
Ta gửi giấc mộng thường 
Lung linh nắng soi đường về bến đổ 
Đem ưu tư chôn sâu vào đáy mộ 
Để não nề, đau khổ biệt mù xa. 

Góc yêu thương nhỏ bé của riêng Ta 
Chỉ mong được chan hòa hương thơ mới 
Đường chông gai, 
dẫu một mình đi tới 
Vẫn tìm về bến đợi mãi yên bình. 

Góc yêu thương 
thầm lặng 
của riêng mình. 

Tú_Yên
(06-05-2010)

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Thơ mới và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

1 Response to Thơ_Đời

  1. thecuongtuse nói:

    Nhìn đời sao thấy buồn vươngNgười nghèomãi cứ lon ton Ngoài đời.Nắng trời cứ vãi khắp nơiĐầu trần nám mặtmặc trời nắng mưa.Thơ kia cũng chẳng dám mơĐêm về chỉ thấyĐôi bờ nhân gian.Sóng đời sụt xuống trồi lênNên thơ cũng Bấp bênh theo cuộc đời.:D 😀 😀 😀 😀

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s