Còn đâu một mảnh Trăng quê ?




Còn đâu một mảnh Trăng quê ?

Nơi loài người trú ngụ
Trong vô tình, cơn lũ lại cuốn qua ?
Mảnh tường vôi vụn vỡ, 
xiêu đổ mái nhà
Mắt nhoè lệ hay là mưa đấy nhỉ ?!

Nắng gió, bão bùng...
xoay vòng hàng thiên niên kỷ
Chẳng hiền hoà mà hung hãn cứ dần lên
Cho nơi loài người trú ngụ bỗng chợt chông chênh
Đất sụp xuống
Cánh tay nào chới với ?

Tháng ngày trôi...
Lặng lờ theo Xuân mới
Hay lạnh lùng, cay nghiệt giữa cuồng giông ?

Mùa mưa về
nước lũ cuộn dòng
Cho mắt em thơ chợt bàng hoàng, thãng thốt !

Cây xanh xưa nay không còn tươi tốt
Cũng chẳng còn che rợp mát đường qua
Bởi bão giông làm nghiêng ngã đó mà
Đời bỗng chốc vỡ oà trong tiếng nấc.

Nơi ta sống vẫn là vùng đất thật
Thế thì sao cuồng nộ cứ theo về ?
...

Còn đâu một mảnh trăng quê
Êm êm con sóng vỗ về bờ xa ?

Tú_Yên
(10-11-2010)


vandanvn.net

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Thơ mới và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s