Đôi khi…

7ad8e-n-8

Đôi khi…

Đôi khi
Bỗng thấy dạt dào
Trong tim ta nỗi ngọt ngào toả men.

Mặc đời lắm chuyện rối ren
Câu thơ vẫn cứ thân quen tự giờ.

Biết rằng…
Mơ chỉ là mơ
Nhưng thân thương cứ bất ngờ…
thế thôi !

Đò đi…
Nay lại về rồi
Bến sông xưa có bồi hồi nữa không ?

Dẫu trời gió giũ…mưa giông
Dẫu ngàn năm biển bềnh bồng dập xô
Dẫu rằng sóng mãi ngây ngô
Mơn man con nước vỗ bờ – rồi xa

Thì Mình…vẫn lại cùng Ta
Và Ta vẫn cứ ngân nga – với Mình
Cho câu thơ thắm đượm tình
Như bình minh mãi lung linh soi đời.

Đò về bến cũ – ai ơi !

Tú_Yên
(05-11-11)

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Thơ Lục Bát và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s