Nợ…


Nợ…

Nợ thơ ?Em trả bằng thơNợ đời trả bởi giấc mơ võ vàngNợ mình nên gió lang thangNợ trời xa – bóng trăng ngàn lẻ đôi !
Nợ gì ?Mây trắng cút côiLửng lơ một kiếp nổi trôi biệt mùLạc loài tháng tám_mùa thuNguyệt rằm sáng tỏ mà như rất buồn ?
Sông xuôi nợ mãi cuối nguồnSương rơi nợ hạt mưa tuôn muộn mằn
Nợ Người !Phải thật thế chăng ?Bâng khuâng
Em hỏi mình rằng: Trả chi ?

Tú_Yên
(02-09-2012)

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Thơ Lục Bát và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s