Một ngày ở quê…

ng9

Trên đời – luôn có rất nhiều người cứ hay thích nói những chuyện cao vời, luôn muốn chứng tỏ cái tôi thông thái với bộ óc sâu xa…và luôn muốn mình là một người kiệt xuất mà ai ai cũng đều phải biết đến.

Với những tiến bộ không tưởng, sự nhanh nhạy vượt bậc của thời đại điện tử và hệ thống thông tin viễn liên toàn cầu hiện nay thì người ta lại càng tha hồ mà “chứng tỏ sự siêu việt” một cách thoải mái, vô tư không hề vướng chút ngại ngần hay đắn đo do dự nào.
Ai cũng muốn mình là trung tâm vũ trụ và ai cũng thích được xum xoe, nịnh nọt với những lời tâng bốc cao tận mây xanh và ngon ngọt hơn đường.

Nhưng nghĩ cũng phải: bởi vì chẳng bao lâu nữa thì biết đâu loài người định cư được cả trên mặt trăng hay sao Hỏa không chừng.

Riêng tôi – với trí óc thấp bé và cái hiểu biết nông cạn của mình thì tôi chỉ có thể với tới những câu chuyện bình dị, bé xíu như chuyện đời cây, đời cỏ mà thôi.

Cỏ, cây…
Cứ hiên ngang mà sống
Cứ thản nhiên vươn lên
Cứ mọc ở bất cứ đâu (dù chỉ là nơi với dăm ba hạt đất hay mấy cái khe hở giữa những viên gạch lát đường)
Cứ bình yên khi không cần phải nhọc công so đo cao thấp…

À ! Mà cũng không biết nữa…
Cứ ngỡ là vậy mà đôi khi lại không là vậy – vì hình như trong cỏ cây vẫn có sự tranh giành và hơn thua ?

Điển hình là trong khoảng sân nhỏ tí ti của mình, tôi tham lam nên trồng đủ thứ cây tôi thích – và thế là chúng cứ chen lấn nhau mà vươn lên…cao ngồng, ốm tong ốm teo vì chẳng thể nở nỗi bề ngang với cái khoảng không gian chật hẹp và tù túng ấy.
Nhìn sân nhà người mênh mông với sự khoe sắc của đủ màu lá hoa rực rỡ mà tôi thấy tội nghiệp cho đám cây cối vô tội nhà mình (nhưng lại không biết phải làm sao – bởi vì tôi không nở tâm nhổ bỏ bất cứ cây nào !)

Thì ra…có những cái cứ tưởng là bình thường mà lại không bình thường chút nào.
Phải thế không ?!

Lại nói về chuyện…chữ nghĩa…
Nói gì thì nói: văn thơ đối với tôi mãi mãi vẫn là cứu cánh – là nơi để tôi có thể trang trải, gửi gắm những suy nghĩ giản đơn nhỏ bé của mình, mà cũng là nơi có thể giúp tồi không bị stress vì những điều nặng nề cứ phải giữ mãi trong lòng khi không thể nói ra hay chia xớt cùng ai.

Tối qua xem tivi, thấy bên Nhật có cái dịch vụ rất mắc cười “cho mướn người nghe tâm sự” – và thế là hơn 4 năm nay đã không ít người bỏ tiền ra để “được có người lắng nghe mình nói”.

Nhưng mà xem xong, tôi lại tự thắc mắc: với một người hoàn toàn lạ quắc lạ quơ mà sao người ta lại có thể nói hết những thầm kín trong lòng không e ngại chút nào hết vậy ?

Tôi thì lại nghĩ: chẳng thà nói chuyện với thằng Win mà lại an lòng, chắc bụng vì thấy những giải bày được đặt đúng nơi, đúng chổ hơn mà lại không sợ bị tam sao thất bổn nữa..

Thiệt tình thì tôi không có được những từ ngữ sâu xa hay đao to, búa lớn (những từ ngữ mà đôi khi đọc giả phải tra từ điển hay nhíu mày nghĩ mãi không ra).
Với tôi – dăm ba câu chữ vụn vằn…chỉ đủ để diễn đạt được những gì tôi nghĩ cũng như những gì tôi muốn được nói ra – đó là thơ.

Thơ tôi (cứ nói là vậy cho oai) là những cụm từ bình dị, đơn giản, thật thà…được gom góp lại rồi viết thành câu – chỉ đủ  để trang trải những gì trong trí – đơn giản vậy thôi.

Thật ra thì không phải tự nhiên mà tôi lan man…
Chỉ là vì vô tình (hay vì tò mò ?) mà tôi đọc phải bài viết “Mùa bầu cử” của ông Ác khiến cái ngông của tôi trổi dậy…rồi bày đặt viết bậy, viết bạ…cho vui ?!

Đọc – với những câu tưởng chừng “chỉ viết cho có – chẳng đáng giá gì” nhưng lại khiến người xem phải suy ngẫm nhiều hơn về bản chất, về cách con người đối xử với nhau và cả về sự tranh danh đoạt lợi đến bất chấp thủ đoạn – chỉ cần hạ gục được đối thủ thì lời nói dù khó nghe đến đâu cũng có thể nói, cái mục nhọt ung mủ mà người ta hết lòng che giấu cũng sẽ được phanh phui…
“Ai chết mặc kệ – miễn mình đạt được điều mình muốn là đủ”
Chuyện như đùa nhưng lại nhan nhãn khắp nơi.


Dẫu sao thì tôi vẫn là tôi – nhỏ nhoi và tầm thường như cỏ, như cây, như mây, như gió…với mỗi ngày là một ngày…
Và một ngày ở quê của tôi chỉ là những công việc đơn giản, dễ dàng như trẻ con đếm số 1…2…3…4… 

– Một ngày…với sáng, trưa, chiều, tối…và với chút vui là được chọc ghẹo thằng Win
Thằng Win là con chó mà tôi quí hơn vàng.
Đơn giản vì rằng: với Win – tôi đã có được những phút giây yên bình với cái cảm giác luôn được lắng nghe và thấu hiểu mỗi khi tôi nói.
Cứ nhìn ánh mắt Win nhìn tôi và đôi tai nghiêng qua, vễnh lại mỗi khi nghe tôi nói chuyện với nó mà tự nhiên lại thấy vui vui.
“Win à ! Cám ơn con nhe – cám ơn con thật nhiều vì đã luôn ở cạnh bên chủ với những tháng ngày mênh mông những hiu quạnh nầy”.

Mấy mươi năm rồi, có lẽ trời cũng thương, nên đã luôn đưa đẩy những con chó khôn ngoan, chân tình…như Win – đến bên tôi để yên lặng lắng nghe những khi tôi cần được nói mà không bao giờ phàn nàn hay quạu quọ.
Bấy nhiêu cũng đã là một an ủi lớn cho tôi trong khoảng đời dường như luôn luôn là trống trải nầy.

– Một ngày…với những công việc thật bình thường và rập khuôn…y như một cổ máy cũ kỹ vẫn chạy đều và chạy hết công suất mà không bao giờ trục trặc hay hư hỏng.

– Một ngày…với những suy nghĩ vô vọng nhưng vẫn hoài ngóng trông mòn mỏi…
– Một ngày…với những ước mơ biết là không thể thành hiện thực nhưng vẫn mãi mong chờ…
– Một ngày…với nỗi đợi về một điều mình luôn thấy gần mà lại xa xôi vời vợi…

– Và một ngày…với 24 giờ trôi đi – không bao giờ quay lại.

Tú_Yên
(26-07-2016)

 

 

Advertisements

About Tú_Yên

Gió đi bỏ lại mình ta Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.
Bài này đã được đăng trong Tản mạn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

5 Responses to Một ngày ở quê…

  1. Chinh Nguyen nói:

    Tu_Yen BLOG

    Hân hạnh khám phá một fan của có một tâm hồn rất tôn trọng cái CHÂN (thiện,mỹ)trong thơ văn,không cần vẻ hào nhoáng bên ngoài,CHÂN trong tương quan với mọi người,CHÂN ngay cả đ/v chính mình,_nói khác:một tâm hồn đẹp trong thế giới hư thực lẫn lộn này. (Cảm tưởng ngay khi mới làm quen_vì chưa đọc hết_blog TY). cn/hnt Aug.2.16

    • Tú_Yên nói:

      Chào anh Chinh Nguyen,
      TY có thấy anh ở HN rồi.
      Rất vui vì anh đã đến thăm blog TY và để lại lưu bút.
      Chúc sức khỏe và niềm vui, anh Chinh Nguyen nhe.

      • Chinh Nguyen nói:

        Không ngờ trong khung trời hoingo của anh ĐP có một góc trời Tu_Yen’sBlog rất đẹp.Cho nên tôi dùng chữ vì nó cũng lôi cuốn tâm hồn yêu thơ-văn,yêu CHÂN THIỆN MỸ của ChNg/HNT. Chúc Chị được nhiều bạn mến mộ (và luôn luôn VUI cùng chú bé Win ngoan ngoãn).

  2. Chinh Nguyen nói:

    (tt)mất 2 chữ KHÁM PHÁ vì vô ý đặt trong ngoặc kép

  3. Tú_Yên nói:

    Cám ơn anh CN nhiều nhiều

Đã đóng bình luận.