Category Archives: Thơ Lục Bát

Nhớ.

Nhớ. Chị ơi! Em nhớ Chị nhiều Chị đi mất biệt như Diều đứt dây Nỗi buồn đếm đã đầy tay Nỗi đau trút xuống tháng ngày chênh chao. Advertisements

Đăng tải tại 1- Tập thơ "Thoáng Phù Vân", 6- Thơ Tú_Yên (toàn tập), Thơ cho Chị, Thơ Lục Bát | Thẻ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Học quên…

Học quên… Trăm năm không phải là nhiều Cho nên phải cố học điều “biết quên”

Đăng tải tại 1- Tập thơ "Thoáng Phù Vân", Thơ Lục Bát | Thẻ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thương nhớ bên đời

Thương nhớ bên đời Nhớ Ba – con nắng dường hiu hắt Thương Mẹ – hoàng hôn cũng úa màu … Hỏi rằng năm tháng đi đâu Thoáng qua tóc đã nhuốm màu tuyết sương Đàn ai dạo khúc tiêu … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 1- Tập thơ "Thoáng Phù Vân", Thơ Lục Bát

Giấc mơ Anh

 Viết cho giấc mơ của Người – nhưng cũng lại là “Giấc mơ Tôi” ngày xưa.

Đăng tải tại Thơ Lục Bát | Thẻ

Nhớ…

Nhớ… Nhớ anh – con chữ chợt buồn Như mùa Đông xám trời tuôn mưa phùn Trăng tàn làm cảnh mông lung Có ngôi Sao lạc – lạc vùng hư vô.

Đăng tải tại Thơ Lục Bát | Thẻ | 2 phản hồi

Vu vơ

Vu vơ Bên sân xao xác lá vàng Vu vơ một thoáng…dịu dàng – mênh mông Chẳng là cái lạnh chiều Đông Mà nghe như tiếng hư không gọi mình. Tú_Yên (09-12-2017)

Đăng tải tại Thơ Lục Bát | Thẻ | %(count) bình luận

Mời…

Mời… Mời anh đếm giọt sương mềm Mời anh đếm cả lời đêm tự tình Kia là hạt nắng bình minh Mời anh đếm hết giùm mình – được không?

Đăng tải tại Thơ Lục Bát | Thẻ | %(count) bình luận